Nguồn cơn của cô đơn, trầm tính là phần nhiều kỷ niệm đẹp vụt tan, thân thương bất thành... Nhưng mà đừng vì vậy mà tự tay thắt loại thòng lọng cuộc sống mình.

Bạn đang xem: Đàn ông cô đơn


Mr. Cà Vạt là một trong câu chuyện không thật dài, không thực sự nặng nằn nì về phần lớn nỗi cô đơn đang trở thành “thương hiệu” của khá nhiều thế hệ bạn Nhật Bản. Cuốn sách là tập hợp của không ít cuộc đối thoại và các hồi tưởng, qua lời kể của hai người lũ ông.

*

Sách Mr. Cà Vạt.

Chuyện của nam nhi trai trẻ cùng người bầy ông trưởng thành

Hikikomori, thất nghiệp, nỗi buồn... để trong bối cảnh Nhật phiên bản hiện đại, ngoài ra nội dung của Mr. Cà Vạt không tồn tại gì là mớ lạ và độc đáo nữa. Vậy điều gì khiến cuốn sách được độc giả khắp chỗ yêu thích? gồm lẽ, do sự khác biệt của mẩu chuyện này là nó chỉ luân phiên quanh đều cuộc hội thoại của nhị người bọn ông, hay đúng đắn hơn là thân một người đàn ông cùng một quý ông trai trẻ.

Trong đời thực, bọn họ có bao nhiêu cơ hội được thấy hai người phái mạnh mở lòng trung tâm sự với nhau, lại còn là một tâm sự về nỗi buồn, lại còn không còn có sự mở con đường của ly bia chén rượu? kỹ thuật vốn vẫn tổng kết rằng bọn ông có xu thế không thích diễn đạt nỗi ai oán của mình, đôi khi thậm chí họ chuyển hóa cảm hứng ấy thành sự giận dữ.

Vậy thì, một người bọn ông trung niên thất nghiệp, với một nam giới trai xa lánh làng mạc hội, có gì để tâm sự cùng với nhau?

“Dù ko tự do, ta vẫn tiếp tục phải đưa ra quyết định và phải phụ trách cho hệ quả của chúng. Và vì vậy mà sau mỗi quyết định ta lại mất thêm thoải mái nữa". Lời nói của Mr. Cà Vạt sẽ tổng sệt lại quy giải pháp cho thảm kịch kéo dài nhiều thế hệ, có lẽ rằng không chỉ làm việc riêng Nhật Bản, mà còn tồn tại thể bắt gặp ở bất cứ quốc gia nào.

Nguồn cơn của trầm cảm, của nỗi lo lắng loài người, của không ít lần mong ước được lao đi ra ngoài đường ray tàu năng lượng điện ngầm... đều bắt đầu từ phần nhiều yêu yêu đương vụt ngoài tầm tay, đầy đủ kỷ niệm tươi vui mờ dần vị dòng đời xô đẩy.

Câu chuyện trưởng thành và cứng cáp của đấng mày râu trai trẻ cùng người đàn ông trung niên dường như có không hề ít điểm tương đồng, lúc họ cùng được dạy bảo phải quy phục cuộc đời, ko được phép phản bội kháng, ko được phép chiến đấu để bảo đảm an toàn điều bản thân yêu quý.

Và cuối cùng, máy duy tốt nhất họ cần vật vã đấu tranh chính là nỗi âu sầu của mình, tranh đấu với bao gồm giá trị của mình, để dần dần tin rằng mình không có giá trị.

Xem thêm: Cách Tô Màu Trong Photoshop Cs6 Mới Nhất 2021, Cách Tô Màu Hình Ảnh Trên Photoshop

*
Hikikomori là hiện nay tượng không thực sự hiếm chạm chán trong thôn hội Nhật Bản. Ảnh: Maika Elan.

Tự tay cởi vứt chiếc "thòng lọng" vậy thủ

Trong suốt 140 trang sách, tự “cố thủ” được nhắc tới một lần duy nhất, tuy vậy lại xoáy sâu vào nỗi do dự của bạn đọc. Lúc không được phép làm phản kháng, gồm có người chỉ từ một cách thực hiện duy tuyệt nhất là “cố thủ”.

Người lũ ông thất nghiệp “cố thủ” trong thói quen rời khỏi nhà từng ngày, để không phải đương đầu với nỗi thuyệt vọng của bạn vợ, không phải đối mặt với một chương mới của cuộc sống khi ko còn công việc hơn cha mươi năm đính thêm bó.

Chàng trai trẻ “cố thủ” trong căn phòng, trong yên ổn lặng, vào sự cô độc của thiết yếu mình, để không phải đương đầu với sự tàn tệ của bằng hữu đồng trang lứa, ko phải đương đầu với mong rằng khuôn mẫu mã của người mẹ cha.

Khó có thể nói rằng là họ nhát nhát, vì qua những câu chuyện họ kể, ta dìm ra, họ không hề được dạy cách nuôi dưỡng lòng can đảm, hay thậm chí là là ngược lại, bọn họ bị ép đề xuất từ bỏ lòng quả cảm của mình.

Đó chẳng đề xuất là biện pháp mà không hề ít người trong số chúng ta từng được giáo dục và đào tạo đó sao, ngoảnh mặt đi trước nỗi đau, bịt tai lại trước tiếng cười của fan khác?

*

Đọc Mr. Cà Vạt vào phần đông ngày đầu hè, ta nhận ra cuộc sống đời thường còn nhiều ngày tươi vui phía trước.

Câu chuyện của Mr. Cà Vạt được đề cập lại qua lời ngôi thứ nhất của Taguchi Hiro - chàng thanh niên ẩn dật dành cả ngày để ngồi ở công viên. Đôi khi, ta cảm xúc như có đến nhị Taguchi.

Một Taguchi cục mịch với xúc cảm đứt đoạn khi dẫn truyện, khi người sáng tác Milena Michiko Flasar thực hiện những câu ngắn liên tiếp, không chủ ngữ, không vị ngữ, đôi lúc chỉ là 1 từ. Đó trong khi là bí quyết nói năng sệt trưng của rất nhiều Hikikomori, những người muốn về tối giản ngôn ngữ, tối giản tiếp xúc và tối giản suy xét đến mức như mong co lại cho vô cực.

Nhưng còn một Taguchi khác, một khi vẫn thực sự cất lời trong đối thoại, thì như mong tuôn trào mang đến vô cực của ngôn từ, với đông đảo câu siêu dài, người hâm mộ tưởng chừng như có thể tưởng tượng ra cậu nói kết thúc là mong muốn đứt hơi với nức nở.

Taguchi tự dấn mình không phải là 1 trong Hikikomori điển hình, tuy vậy biết đâu, hóa ra phần đa Hikikomori đều y hệt như cậu, không còn muốn cắt đứt phần đông liên lạc với cố gắng giới, mà thực tế xiết bao khát khao được liên kết với một tri kỷ gọi thấu nỗi lòng mình.

Người bầy ông trung tuổi thất nghiệp mang tên là Ohara Tetsu, nhưng cái brand name ấy gần như là tan đi ngay ngoài trang giấy và nhường vị trí cho cái tên Mr. Cà Vạt. Chiếc cà vạt được biểu thị không không giống gì một dòng thòng lọng trói buộc số phận của người bầy ông này tức thì từ trong thời điểm tháng trong sạch nhất của cuộc đời.

Nhưng rồi, lúc Mr. Cà Vạt tháo vứt chiếc cà vạt, từ giải phóng cho mình, thì gai thòng lọng làm bằng lụa cao cấp ấy lại đưa hóa thành hình tượng của một niềm hy vọng.

Mr. Cà Vạt có lẽ là một trong cuốn sách rất cân xứng để đọc vào khí hậu đầu hè, đất trời thay đổi và người nào cũng dễ chú ý ra được trước đôi mắt còn không ít ngày tươi sáng. Và tất cả thể, vào trong 1 ngày đẹp mắt trời như thế, thử tản bộ ở khu vui chơi công viên để tìm xem liệu gồm hai người bọn ông nào đã ngồi tâm sự cùng với nhau?

Cuộc đời thực rất có thể sẽ không ưng ý như một cuốn tiểu thuyết best-seller, mà lại biết đâu, liên kết của ta đối với thế gian rất có thể hoàn toàn đổi khác chỉ bằng một cái đồng ý đáp lại thú vui của một fan xa lạ.