(socialgame.vn) Tổng đúng theo những nội dung bài viết tản mạn về sài gòn khi về đêm với tương đối nhiều tâm trạng cùng cảm xúc. Đây là nhà đề tiếp sau sau những bài thơ đêm ai oán với chổ chính giữa trạng thao thức cô đơn vì tình mà cửa hàng chúng tôi đã chia sẽ.

Bạn đang xem: Hình ảnh sài gòn về đêm buồn

*
Tản mạn thành phố sài thành Về Đêm (ảnh: internet)
#01

BẠN CÓ MUỐN “SỐNG THỬ” VỚI SÀI GÒN?

Sài Gòn đông vui lắm, sống động lắm, nhưng đôi khi cũng có lúc trầm buồn, ngọt ngào và lắng đọng đến lạ.
Tối nay, về tối thứ nhị đầu tuần, lòng vòng bên đường An Dương Vương, q.5 cùng với cô bạn bè hồi cấp ba để “xả” stress. Ngồi ở bửa tư sài thành Tôi mới thấy sài gòn muôn màu, muôn vẻ, dễ dàng sống và cũng dễ kiếm tiền biết bao, new thấy dùng Gòn có lúc hoa lệ tuy nhiên cũng có lúc bình dị lắm. Cảm ra làm sao là tùy người, tùy nơi, tùy lúc. Đôi dịp sợ viết về tp sài gòn nhiều quá mà không tồn tại cái để viết, thì sẽ lầm, vẫn yêu tp sài thành rồi, chỉ ao ước viết thêm với viết nữa.Tám tiếng tối. Tôi cùng cô bạn chọn món trà chanh “chém gió” Hà Nội, hột vịt lộn xào me, bắp xào, trườn bía cùng mực nướng sa tế tại một quán vỉa hè. Ừ thì vỉa hè ko được đúng theo lắm với mẫu vest màu black già nua kiêu kỳ mà tôi vẫn mặc, ừ thì vỉa hè không phù hợp với bộ đồ vật “màu hường” xì tin mà con đồng bọn tôi vẫn sở hữu. Cụ nhưng, điều đó cũng có thể có gì kì lạ đâu. Sài Gòn tiệm xá mọc lên như nấm: Người hạng sang vào chỗ sang trọng, người kha khá vào quán dân dã hay những người thợ nghèo thì vào đều quán cóc bình dân. Cố kỉnh nhưng, không cực nhọc để ta tất cả thể bắt gặp vẫn bao hàm ca sĩ, diễn viên, hotboy hotgirl ngồi “tám chuyện” ở... Mặt hàng vỉa hè đâu đó.Sài Gòn âu cũng rất dị là vì thế, tưởng khoảng cách mà lại hết sức gần.
*
tản mạn đêm thành phố sài gòn (ảnh: internet)
Ngồi cùng với người, trọng tâm sự chuyện đời, chuyện người, mới thấy ngồi chơi đêm ở thành phố sài thành cũng vui lắm chứ. Tôi vốn dĩ chưa hẳn người sử dụng Gòn, sinh sống cũng chẳng đủ lâu như tín đồ ta, chỉ tài năng cảm và chuyển đổi con chữ thì cũng ổn để có thể “sống” được với nó, nên đôi khi viết về nó, chỉ sợ hãi mình không được “trình”. Cơ mà thành phố sài gòn cũng chẳng buộc phải của riêng rẽ ai. Nhớ đêm vào đầu tuần ở tp sài gòn lần đầu tiên khi bắt đầu “chân ướt chân ráo” sống đây, nhớ bố lắm, nhớ mẹ lắm, lưu giữ món cơm trắng rang vào mỗi buổi tối của cô láng giềng đối diện... Nhưng rồi, lại thôi....Chơi tối ở sử dụng Gòn, thấy các mẹ, những chị ở ngoài đường cãi nhau, chửi nhau do chuyện tình cảm, chuyện buôn bán, thấy các anh dân phòng tuần tra... Dẹp loạn cùng dọn mặt hàng rong mặt đường tán loạn, giỏi có cặp đôi kia gắng tay nhau đi trên vỉa hè, tất cả cô bé xíu gái đẹp tươi chạy lăng xăng phân phối vé số, có đứa bạn bị nhức chân, được thằng bạn cõng long nhong trên phố, có hai bạn ngồi tự vui tươi với đông đảo giỏ hoa ngày 20/10... Muộn.Hỏi rằng sài Gòn như thế nào? E rằng khó trả lời đây! sài Gòn có không ít vị: bao gồm phồn hoa, có lãng mạn, gồm sang chảnh, nhưng cũng có “bình dân”, bao gồm đau khổ, gồm bon chen, có mệt mỏi, bao gồm cả hầu hết nỗi uất ức đi kèm.
#02

ĐÊM SÀI GÒN, THƯƠNG NHỚ BỘT CHIÊN

Đêm. độc nhất vô nhị là phần nhiều đêm bao gồm mưa, tôi thường nhớ về ngày cũ. Mưa mờ khói sương bạc bẽo trong ánh đèn sáng đường kim cương vọt. Những tuyến đường ngập nước mưa tối như vùng kí ức chôn dấu mà bạn dạng thân vô trung khu lãng quên.
Kỷ niệm, liệu ta có thể đi ngược về được bao xa ?Cơn mưa đi ngang qua thành phố, như tiếng khóc xanh xao của sài Gòn. Từng phân tử mưa như từng kiếp người, rơi dài tựa cuộc đời, mang đến cùng cũng về với đất mẹ. Với trong cái không khí nghẹn ngào ấy, gợi lại nỗi ghi nhớ về những người mà phiên bản thân ta ngỡ là sẽ chẳng lúc nào nhớ nổi.Năm đó, lúc vừa vào sài thành học, tôi gồm quen với một người bạn. Mái ấm gia đình hắn là tín đồ Hoa, và hắn sống với bà nội, còn phụ thân thì dạt dẹo bên kia bờ đại dương. Nghịch với nhau cũng gần một năm, thì hắn đi nước ngoài. Nhì đứa cũng không nhiều thư từ bỏ liên lạc. Tình chúng ta lâu dần cũng nhòa nhạt trôi vào quên lãng.Chợt ngày kia, tôi nhận được điện thoại cảm ứng từ hắn, đã và đang ba năm trôi qua từ ngày hắn đi. Thành phố sài thành lúc này cũng mưa. Hắn rủ tôi đi cafe, mà phiên bản thân tôi lại lười, cơ mà suy đi nghĩ về lại, rồi sau cùng cũng đi chạm mặt hắn.Hắn già rộng xưa nhiều. Hai anh bạn già rộng ngày xưa, ngồi quán cà phê ôn chuyện, chuyện cũ kể nhau nhớ, chuyện bắt đầu hỏi han nhau. Hắn mất hết số liên lạc, chỉ từ mỗi tôi không thay đổi số. Hắn nói, ở bên kia thì nhớ dùng Gòn quá, mà về rồi lại buồn...Hắn kể, về nước Mỹ, về đủ thứ. Có ai oán có vui. Niềm mơ ước Mỹ, chưa phải với ai ai cũng đẹp. Bởi tôi nhìn ra sâu trong đáy mắt hắn một nỗi bãi bể nương dâu không tên. Tôi cùng với hắn, ngồi tiệm tám ngược tám xuôi. Rồi, tôi chở hắn đi nhìn Sài Gòn một vòng, tp không ngủ của hai shop chúng tôi vẫn còn đây. Dẫu có khá nhiều thứ đã đổi thay. đột có cơn mưa đêm, ào đến, không hẹn.

Xem thêm: Biểu Mẫu Báo Cáo Tiến Độ Dự Án, Mẫu Báo Cáo Tiến Độ Công Việc Mới Nhất 2022

Tôi chở hắn đi, hai đứa ngồi vào chiếc áo tơi nhỏ. Mưa lạnh gió bạo dạn rét run người, trường đoản cú dưng, tôi ghi nhớ hồi xưa, hắn xuất xắc chở tôi đến lớp anh văn trên loại xe lắp thêm cùi bắp. Và cũng đã đi vào mưa như vậy.Mưa dần dần dịu, con đường loang nháng muôn ngàn ánh vàng, phố đang về khuya, nhà nhà đã khép cửa, tôi nghe giờ nước mưa tối chảy. Hắn ngồi sau yên ổn lặng.Chợt bao gồm một mùi hương thơm phảng phất qua, ứ lại. Hai cái bụng của nhì đứa mặt khác réo rắt lên. Tôi cùng với hắn, không nói cơ mà cùng thỏa mãn nhau. Gắng là, nhị đứa đi nạp năng lượng khuya.Lần dò theo mùi thơm, trong một con hẻm nhỏ. Là một hàng bột chiên. Của một bà cố gắng cũng hơi mập tuổi bán. Mẫu quán bé dại đơn sơ, chỉ gồm hai cái bàn nhỏ, cùng với mấy loại ghế con. Hái đứa ngồi đợi dưới ánh sáng của đèn sáng white đung đưa trên cao.Mùi thơm ngát từ một cái chảo bột chiên, trong mẫu không khí se lạnh, thực sự là ý muốn giết người, duy nhất là phần đa kẻ vẫn đói.Nhìn nhị dĩa bột phi thơm tho, tôi không quên lấy điện thoại cảm ứng thông minh ra chụp lại một chiếc trước lúc ăn. Để ghi nhớ.Ngon quá. Đó là nhị từ bật ra trong đầu khi ăn uống miếng đầu tiên. Miếng trứng, miếng bột mỏng dính dòn, cùng rất nước chấm. Quyện lại, trôi tuột xuống cổ, nước miếng ứa ra, ăn hết một miếng lại cứ tiếp miếng nữa. Dĩa bột chẳng biết đã hết tự lúc nào. Tôi cần buộc miệng hotline thêm một dĩa nữa. Dẫu tôi là bạn kén ăn.Chợt tôi quan sát sang hắn, dưới ánh sáng của đèn chao nghiêng, tôi thấy trên đống má hắn rơi nhiều năm một chiếc ánh bạc. " Ủa cay vượt hả ?" Tôi vô tư hỏi." Không." Hắn đáp, lặng ngắt một lúc. " Tao ghi nhớ bà nội của tao. Nội mất nhưng tao ko về việt nam được. Ăn đặc điểm này tao nhớ quá. Nhớ thửa nhỏ, công ty nghèo, sáng nào nội cũng cắt thành từng miếng bột mỏng dính mỏng như vậy này nhị bà con cháu ăn."" Dĩa của tao có trứng, còn nội thì không. Tao còn ghi nhớ nội giỏi nói nội không thích ăn trứng, cần hay chia giảm phần trứng qua dĩa của tao."" Tao nhớ quá, đi qua bển không tồn tại món này ăn."Tôi trầm ngầm, quan sát hắn. Bỗng tôi thấy hắn như trẻ con lại, góc nhìn hắn quan sát xa xăm. Tựa như đang chạy ngược về thừa khứ, chạy qua những con phố buồn xưa, về ngôi nhà cũ, nơi tất cả bà nội của hắn sẽ ngồi bên tuy nhiên cửa.***Trời lạnh lẽo nhè nhẹ, nhưng lại tôi cảm thấy có chút ấm áp buồn. Rồi tôi cùng với hắn, cũng cười chào bà bán bột chiên rồi về. Giờ này, trăng đã treo cao hơn ngọn của tand cao ốc. Hắn cứ ngước lên trời. " Trăng dùng Gòn, tròn hơn trăng Cali ngươi ạ."Tôi cũng thảo mai đáp, "vậy hả." Rồi cũng tới nhà cũ, hắn cám ơn và kính chào từ biệt tôi luôn. Hắn nói sau này lại đi, tuy vậy chẳng hứa hẹn với tôi, bao giờ trở lại.
*
Sài Gòn về đêm (ảnh: internet)
Cũng thọ rồi,
Hôm qua, tôi lại đi qua con con đường cũ, nạp năng lượng quán cũ, vẫn luôn là bà nắm đó. Nhưng không tồn tại hắn ngồi trước mặt. Bao gồm lẽ, có thời gian một món ăn đã mất là một món ăn đối kháng thuần nữa rồi, nhưng nó đang trở thành một kỷ niệm trong tâm địa trí của bọn chúng ta. Hắn xa sài Gòn, nhớ bột chiên. Cũng tương tự tôi, xa Huế nhớ cơm hến. Lòng tôi bây giờ không biết là lưu giữ bột chiên, xuất xắc là nhớ hắn, hay những tôi chỉ nhớ kỷ niệm thôi?#03

ĐÊM ƠI, BÌNH YÊN NHÉ...

*
những chia sẽ tuyệt về đêm tp sài gòn (ảnh: internet)Mỗi đêm Sài Gòn
em ngồi bên ô cửa ngõ sổ, nghe giờ gõ rao mì vang vang địa điểm cuối hẽm mà nhớ tiếng xực tắc của chuyến xe thổ tuyển mộ quê nhà. Uh thì em nhớ đơn vị mà… tiếng này nếu trong nhà em đã cuộn tròn mình vào chăn, nhét phone chiếc máy mp3 vào tai mà lại nghe nhạc cho tới khi ngủ quên thì thôi. Nhưng mà cũng rất có thể em cần thiết dỗ mình vào giấc ngủ, nên lại nhẹ nhàng mở cửa đi ra ngoài sân. Sản phẩm xóm bao quanh đã tắt hết đèn, chỉ với một màu đen, chỉ từ tiếng côn trùng nhỏ rả rích, chỉ từ tiếng lá thông xào xạc, chỉ còn tiếng hoa cỏ trở mình, chỉ còn hương ngọc lan ngào ngạt. Và chỉ từ em bé nhỏ tuổi trên cái xích đu gắng thu mình trong dòng áo len, chẳng đủ ấm đâu mà lại em lại ưng ý như vậy, thích được làm một giọt sương đêm để lắng nghe hồ hết nhịp thở của đêm, bình yên trong bao la và tĩnh lặng.Đêm sử dụng Gòn cần yếu cho em được gia công giọt sương tối để đi tìm kiếm sự không nguy hiểm của đêm, dẫu vậy lại mang đến em các khoảnh khắc để mơ, để nhớ. Đêm ni mơ về phố núi, em thấy vầng trăng huyền ảo trong sương, lửng lơ sự hóng chờ, đùa vơi nỗi hờn giận, vời vợi nỗi nhớ mong. Đêm nay nhớ về một vị trí xa khôn cùng xa, lạnh ngắt và hoang vắng, em thấy ánh sáng của đèn vàng trong căn hộ chỉ vỏn vẹn 10m2, chưa biết ai kia tất cả đủ nóng không??Đêm nay em mơ về phố, một góc phố rất độc đáo trong em… Đêm ni em mơ về một nơi, một địa điểm em chưa bước vào nhưng vẫn gần gụi lắm trong em… Đêm nay em nhớ về một người, một tín đồ chưa lúc nào là tất cả của em cơ mà lại là nhân loại của riêng em…#04

SÀI GÒN - MIỀN ĐẤT HỨA

Tôi đến thành phố này đã gần hai mươi năm. Đây đó là quê hương thứ hai của tôi. Vào tôi bao gồm hai cái máu đã chảy, đó là dòng máu của một cô bé Hải Phòng cùng của một cô gái Sài Gòn
. Anh em tôi thường nói hết sức thích cái tiếng nói hơi lai lai của tôi, xuất xắc hay lạ, vừa bắc lại vừa nam, đôi khi tôi buột mồm nói ra các từ miền bắc bộ thì bọn chúng nó ôm bụng cười! thiệt là vui đó! Tuổi thơ của tớ trôi qua trên khu đất Sài Gòn không tồn tại gì đặc trưng vì tôi sống khá khép kín! Tôi ít chúng ta bè, ít giao du, ít đi chơi, tôi cứ lao vào học với học, ngoài ra tôi mặc cảm bởi cái giọng bắc kì quánh sệt của mình. Tuy thế dần dần, khi lớn lên, đi những nơi tự Bắc chí Nam, tôi thấy đó lại là 1 trong ưu điểm. Một đứa con có hai mẫu máu rã trong người có nhiều điều độc đáo hơn để nói. Tôi đi những lắm, đa số các xó xỉnh của cuộc sống tôi đều đi qua nhưng mỗi một khi trở về dùng Gòn, lòng tôi cứ ấm cúng lạ.Sài Gòn thu nhận đầy đủ văn hoá, color da, tập quán…Sài Gòn là nơi quy tụ những nét trẻ đẹp của đông đảo miền khu đất nước. Khủng lên một chút tôi thấy sống khép mình ko lợi lộc gì, giống như một hoa lá cứ để trong tủ kính thì có lẽ ai biết nét đẹp của nó. Chũm nên, tôi ra đời, kết thêm anh em mới, share mình, thể hiện phiên bản thân cùng sống sôi sục hơn. Tuy nhiên chưa đạt được nhiều thành công quá tỏa nắng rực rỡ nhưng tôi đã tất cả một mớ kinh nghiệm tay nghề để tại vị trên đất tp sài gòn này. Sài thành luôn đón nhận tất cả mọi bạn muốn hiến đâng và khẳng định bạn dạng thân, như bạn, như tôi.Mỗi buổi chiều đi làm về, tôi lại cùng bằng hữu hẹn hò caphê tán dóc, thỉnh thoảng làm vài chai bia cho mẩu truyện thêm xôm tụ. Lúc nào buồn, ước ao quên không còn thì vào tiệm bar uống rượu, nhảy đầm nhót. Những lúc domain authority mặt và khung người xuống sắc thì tôi ra câu lạc bộ thanh nữ hoặc các thẩm mỹ viện nhằm mátxa, spa. Mà lại tôi yêu nhất là coffe Sài Gòn, tín đồ dân tại chỗ này rất ưa thích ngồi tiệm càphê và những quán cafe được chi tiêu rất kỹ với đẹp. Mà lại cũng kỳ lạ nhé, ngày hay từ thứ hai đến vật dụng 6, ngay cả trong giờ làm việc mà những quán cà phê vẫn rất đông khách, người đi tín đồ tới tấp nập, chẳng gọi họ thao tác thế nào mà hay vậy, vẫn uống cà phê, vẫn thực hiện việc!? trời tối thì sài thành lại mang một color khác, màu của đêm, cũng sáng sủa trưng như ngày, nhưng lấp lánh lung linh hơn nhờ mọi ngọn đèn. Không bắt buộc chờ sản phẩm công nghệ 7, nhà nhật, từng đôi người tình vẫn dập dìu gửi nhau đi ăn uống uống, coi ca nhạc cùng …vào khách sạn. Mà thành phố sài gòn cũng nhiều khách du lịch sạn lắm nhé, buổi trưa mà hotel cũng đầy xe đính thêm máy quay biển số vào trong. Bên cạnh đó đó là văn hoá mới tham gia vào sài Gòn, không ít người dân thích đi gặp mặt người yêu vào giữa trưa nên trang web henantrua thành lập và hoạt động rất đông khách là thế!....
*
Sài Gòn về đêm thật đẹp mắt (ảnh: internet)
Tôi sống ở sử dụng Gòn
đang lâu, trước kia tôi còn quá con nít để phát âm những sự việc vẫn sống thọ trong xóm hội. Tôi cũng không hiểu chũm nào là thành công, thế nào là hạnh phúc. Vấp bổ nhiều đề xuất tôi dày dặn kinh nghiệm hơn. Tôi hiểu tp sài thành rất đẹp tuy thế cũng thấy sinh sống đó các bề chìm mà có thể hồi xưa quá bé dại chưa thấy. Mọi lô cốt cứ ngày càng nhiều, kẹt xe pháo rồi ngập nước từng mùa mưa, những cô bé chân ngắn chân dài vẫn đứng đầy các con mặt đường như Tú Xương, mong Thị Nghè, rồi trong số quán nhậu vẫn có những em đáng yêu tiếp thị bia có tác dụng cho thành phố sài thành thành một trung trung ương tiêu thụ bia những nhất nước.Dù sao thì sử dụng Gòn vẫn rất đẹp vào tôi. Từng lần đi làm việc qua khu phố Phú Mỹ Hưng, Q7, Thảo Điền, Q2, lòng tôi vẫn hết sức rộn ràng. Nhiều toà nhà, biệt thự nghỉ dưỡng hạng sang xây lên không không giống gì những thành phố béo trên thay giới. Người nước ta ngày càng giàu hơn, càng những xe tương đối hơn, các khu vui chơi giải trí hơn, mức sống cao hơn. Nhớ đầy đủ đêm giao thừa ở sử dụng Gòn, hơn cả chục năm rồi, không năm làm sao tôi không đi ra đường hoa Nguyễn Huệ coi phun pháo bông. Loại thời khắc mọi bạn ào đi ra đường phố tấp nập với chờ đồng hồ điểm 12 tiếng đêm, thuộc ngước thăng thiên coi hầu như bông pháo được bắn lên quý phái rực thai trời, thật giỏi vời! Tôi cứ ghi nhớ mãi các thời tương khắc đó, nó khiến cho tôi yêu tp sài gòn hơn, xa là nhớ lắm, lúc nào cũng muốn chạy về, như ngươì nhỏ cứ muốn mãi ở trong vòng tay chị em vậy.Nếu các bạn là bạn Bắc như tôi, nếu khách hàng chưa một lần bước đến Sài Gòn, xin hãy một lần ghẹ lại. Nếu bạn có nhu cầu lập nghiệp, tp sài thành cũng là 1 trong miền khu đất hứa cho phần nhiều kẻ tha phương. Sử dụng Gòn luôn luôn giang tay với những ai mang đến với nơi này. Ở đây, cuộc sống xa hoa nhộn nhịp sẽ níu chân bạn, trong khi Sài Gòn còn là một cô bé e ấp, nhẹ dàng, luôn luôn luôn nở nụ cười thân thiện khi đảm nhận bạn! các bạn sẽ thấy vui cùng hạnh phúc. Cũng tương tự tôi, sau gần đôi mươi năm, bây giờ đây, tôi nói theo cách khác một câu thật gọn gàng rằng: thành phố sài thành thật sự đẹp và tuyệt vời!