toàn bộ Lớp 12 Lớp 11 Lớp 10 Lớp 9 Lớp 8 Lớp 7 Lớp 6 Lớp 5 Lớp 4 Lớp 3 Lớp 2 Lớp 1


*

Chắc hẳn mỗi họ đều tất cả một ai kia được xem như là người hùng, là hình tượng chuẩn mực để họ hướng đến. Người hùng của các bạn có thể là một nhân vật mang sức mạnh siêu nhiên, một người hero lịch sử tài trí với dũng cảm, tuyệt cũng rất có thể là một người cô, fan thầy, người lái xe đò thầm yên đưa chúng ta đến bến bờ tri thức. Còn so với riêng tôi, anh hùng của tôi đó là ông nội.

Bạn đang xem: Viết về người hùng của em là mẹ

Ông nội tôi năm nay đã quanh đó bảy mươi tuổi, râu tóc ông tệ bạc phơ tuy vậy thật suôn sẻ làm sao khi ở lứa tuổi này ông vẫn còn được minh mẫn tuy rằng đôi mắt ông vẫn mờ dần dần đi theo năm tháng. Tôi thường trở lại viếng thăm ông vào từng dịp vào buổi tối cuối tuần để nghe ông sẻ chia, trung khu sự và cùng ông trồng những loài hoa ở quần thể vườn nhỏ dại trước sân. Sở trường của ông là sưu tầm hoa lá cây cảnh nên ông trồng tương đối nhiều loại hoa như hoa lan, hoa hồng, hoa huệ, ...và các cây ăn quả khác xung quanh ngôi nhà của mình. Đã bao gồm lần ông nói với tôi rằng, hoa mang đến cho con tín đồ cái đẹp, fan thích đùa hoa là tình nhân cái đẹp. Ông phù hợp trồng hoa bởi vì ông yêu đông đảo vẻ đẹp nhất đầy color mà bọn chúng mang lại.

Trước đây, ông tôi là 1 trong người lính, một fan chiến sĩ dũng mãnh xung phong vào chiến trường miền phái mạnh trong cuộc đao binh chống Mĩ để cống hiến mình vào công trận chiến đấu phổ biến của dân tộc, đưa về hòa bình, niềm hạnh phúc cho nhân dân. Theo lời ông kể, đó là trong những năm tháng buồn bã nhưng cũng là trong thời điểm tháng hào hùng độc nhất trong định kỳ sử. Cuộc chiến tranh vô cùng ác liệt, gồm có ngày bom Mĩ dội xuống liên tiếp khiến đồng bào ta cần gánh chịu đầy đủ đau thương chẳng sao kể hết. Những người lính chỉ được về phép một, nhì hôm rồi lại giã từ gia đình, vợ con bỏ lên trên chiến trường. Những người dân thanh niên trai trẻ đề xuất từ giã xóm quê, trường đoản cú giã ái tình còn đang tươi sáng để hành quân, chiến đấu vì miền nam bộ yêu dấu. Mười năm vào cuộc binh đao chống đế quốc Mĩ cũng là mười năm ông tôi trải qua đủ những cung bậc cảm xúc, trải qua mọi sự hà khắc của chiến tranh. Mười năm ấy, mái ấm gia đình không còn niềm tin, niềm mong muốn vào sự trở về của ông nữa.

Khi cuộc đương đầu của quần chúng ta giành chiến hạ lợi, quốc gia hoàn toàn được thống nhất, ông tôi trở lại quê nhà trong niềm vui, niềm hạnh phúc đến òa khóc của mọi người. Điều tôi thích thú ở ông không chỉ là là sự dũng cảm, lòng tin chiến đấu quật cường vày tổ quốc ngoại giả bởi tình yêu mặn nồng thân ông và bà tôi. Trước khi trở thành một fan lính, ông tôi là 1 trong những chàng trẻ trai còn bà tôi là một cô nàng ông thôn chất phác, hiền lành lành. Giữa thời đại sự sống và cái chết chỉ biện pháp nhau trong tấc gang hai người không dám hứa sẽ chờ đón nhau. Vậy mà mười năm trôi qua, tuổi thanh xuân của bà đã có được bù đắp trong khoảng thời gian rất ngắn nhìn thấy ông lành lẽ trở về. Lời hứa mong chờ ấy cho dù không được nói ra dẫu vậy cả hai rất nhiều đã ngầm hiểu. Cho đến tận bây giờ, lúc lớp bụi thời gian dần lấp mờ lên tất cả thì các cụ tôi vẫn thân thương nhau như thuở ban đầu. Ông luôn dành sự quan tâm cho bà, ông nói rằng dù là dành cả cuộc đời của chính mình thì cũng không thể bù đắp không còn được các khổ cực, bi thảm tủi bà đề nghị chịu đựng trong ngần ấy năm xa cách.

Sự mất mát của ông dành cho gia đình hết sức to lớn. Mặc dù đã gồm tuổi tuy nhiên ông vẫn phụ giúp bố mẹ tôi những các bước vừa sức để phụ huynh tôi đỡ được phần như thế nào vất vả. Sau khi chiến tranh kết thúc, ông được cung cấp trên cử tới trường và biến chuyển một thầy giáo. Xen kẽ những bài giảng của ông là mẩu chuyện về chiến tranh, câu chuyện về tình bạn để các học sinh biết quý trọng hơn cuộc sống thường ngày mình đang có. Tuy vậy ông đang về hưu nhưng ngày đơn vị giáo nước ta hàng năm có nhiều học sinh cũ mang lại thăm và khuyến mãi hoa chúc mừng fan thầy sẽ dìu dắt cùng gắn bó cùng với mình. Có những người dân trở thành bác sĩ cũng đều có người phát triển thành giáo viên, nhà báo. Nhưng mặc dù làm ngành gì chăng nữa thì ông cũng những dặn dò các học sinh phải bao gồm cái tâm, như vậy, mới giành được thành công vào công việc. Có lẽ vì nỗ lực mà các học trò cũ luôn kính trọng cùng coi ông như người cha của mình.

Xem thêm: Những Hình Ảnh Đẹp Về Sự Cô Đơn Lạc Lõng Ùa Về Mỗi Đêm, Cảm Giác Cô Đơn Lạc Lõng Ùa Về Mỗi Đêm

Những lúc nhàn rỗi rỗi, ông thường xuyên kể đến tôi nghe những câu chuyện để shop chúng tôi biết thêm về lịch sử hào hùng đất nước, về số đông con bạn hi sinh thầm yên ổn để bọn họ có được cuộc sống đời thường tự vì chưng như ngày hôm nay. Ông dạy tôi giải pháp ứng xử trong cuộc sống thường ngày hàng ngày, dạy dỗ tôi các phép toán mà tôi không kiếm ra lời giải. Là một người nghiêm khắc nên lúc những member trong gia đình mắc lỗi hay xử sự không đúng ông tôi phần nhiều thẳng thắn góp ý. Tôi nhớ hầu hết ngày còn thơ bé, ông đã làm không ít đồ chơi mang lại tôi. Ông dạy dỗ tôi cách gấp nhỏ hạc, dòng thuyền thúng, thuyền khơi bằng giấy. Ông có tác dụng cả đèn ông làm thế nào cho tôi mỗi cơ hội Trung thu mang lại để tôi đi rước kiệu cùng những bạn. Không có bất kì ai trong buôn bản hội chê trách ông về điều gì vày ông là một trong người gồm trách nhiệm, một Đảng viên gương mẫu, một tín đồ cha, fan ông chủng loại mực. Ông còn nhiệt độ tình giúp sức những bạn xung quanh khi họ gặp gỡ khó khăn khiến họ cảm kích và hàm ân vô cùng.

Vào ngày sinh nhật, tôi bất ngờ nhận được món xoàn của ông. Đó là một trong chiếc xe cộ đạp màu xanh lá cây tôi yêu thương thích. Ông không quên nhắc tôi cần học thiệt giỏi, thật chuyên ngoan để xứng đáng là con cháu ngoan chưng Hồ. Đồng thời, ông cũng luôn ghi nhớ nhắc nhở bố mẹ tôi cho dù có bận rộn như thế nào thì cũng nên dành thời hạn quan tâm, quan tâm con cái. Mọi đứa con trẻ rất buộc phải sự lắng nghe của cha mẹ và tôi cũng vậy.

Tôi luôn nhận được sự khích lệ từ ông, từng kì được học sinh giỏi, ông thường thưởng mang lại tôi mọi món tiến thưởng ý nghĩa. Đó là mẫu cặp sách hay số đông cuốn vở, chiếc cây viết để chuẩn bị cho một năm học mới. Là tín đồ đứng đầu trong gia đình, ông luôn luôn bảo ban số đông thành viên giải pháp sống, cách giao tiếp, ứng xử chuẩn mực nhất để không ai có thể chê trách. Ông luôn luôn yêu thương không còn mực các cháu nhưng cũng không thật nuông chiều để bọn chúng làm nũng, đòi hỏi.

Đối với tôi, ông là một trong những người hùng. Tôi ngưỡng mộ ông bởi bí quyết sống, phương pháp đối nhân xử thế, yêu mếm ông sinh sống sự hi sinh cao quý dành mang đến gia đình. Hi vọng rằng, ông vẫn luôn khỏe khoắn để cạnh bên chúng tôi với cùng chúng tôi có những tích tắc ngập tràn yêu thương.